Hà Nội một ngày buồn như con chuồn
chuồn , tháng chán như con cá rán,
năm đen như con mèo hen. Em yêu dấu, người em như cái đấu,
tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi
cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung
nấu. Ðêm nay trăng cao tít mít, anh
ngồi cong đít viết thư cho em, không
gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn
violon du dương nhẹ nhàng của đàn
muỗi đang vây quanh anh .Em có
biết rằng anh nhớ em nhiều lắm
không? Anh ăn không ngon nhưng
ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng
xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ
vì yêu em đó. Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là
những đứa không có nhà phải ở
trong biệt thự, không có xe đạp mà
phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà
phải xài card. Anh thì cái gì cũng có chỉ không có
mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng
hiến cho em tấm thân trong trắng
như tờ giấy than của anh cho em.
Tấm thân của anh tuy đang mang
trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ.
Anh chỉ muốn những gì của em là của
anh và những gì của anh là của riêng,
ủa nhầm là của chung. Em có biết
rằng anh yêu em từ khi anh thấy em
lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1
thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả
để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì
khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào
cống và lấp bể, cố làm cũng thành
không". Em đừng buồn vì những lời
bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa
cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau
lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ
khỏi , không khỏi ăn tỏi sẽ hết,
không hết cho chết là vừa. Về nhà
anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm
mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh
yêu em như que kem mút dở, như
dưa bở với đường, như lọ tương
ngâm cà pháo, như con báo với cánh
rừng, như muối vừng với lạc, như lão
Hạc với con chó vàng ... Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút
ở đây. Chào em và yêu em nhiều,
chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ
hiện ra để cùng em chạy trốn